tuong go tai Pho Do Go Thú chơi tượng gỗ Bên cạnh đó một thứ gì đó khó hiểu, người nào không “lỡ” đam mê thì chỉ mua thông thường về thờ trong nhà với các ý nghĩa tử vi & tôn giáo vốn có, còn ai “trót nghiện” thì đó cũng như căn bệnh khó chữa. Nhiều lúc người ta sẽ phải hỏi, những pho tượng gỗ kia ngoài vẻ trầm mặc tĩnh tại thì liệu có còn gì khác nữa mà mê đến vậy. Tượng gỗ đẹp là thứ đặc biệt quan trọng, không pho nào giống với pho nào, không khuôn đúc cũng không có bất kì cơ sở cho sự nhân phiên bản nào. Hàng tá ông Quan Công đứng gần nhau là hàng tá con người khác nhau, trăm ông Di Lặc là trăm niềm vui không giống nhau, trăm ông Bồ Đề Đạt Ma là trăm cõi thiền cá biệt. Đấy là bởi vì mỗi pho tuong go dep đc tạo thành đưa đi cả những hỉ nộ ái ố của người đục tượng. Chuyện đục tượng với nghệ nhân mà nói, nhiều khi dễ như ăn bán cháo, uống chén nước nhưng đôi khi lại hệt như chuẩn bị uống chén thuốc độc. Có khi chỉ vừa nhìn thấy gỗ là ý tưởng bừng sáng và có thể bắt tay vào làm ngay, nhưng không ít lúc phải nhìn ngắm khúc gỗ cả tháng trời, ấp ủ ý tưởng ngày qua ngày mới dám đụng vào. Thế mới nói, một pho tượng gỗ để đời có khi là toàn bộ của một người nghệ nhân vì chưa có lẽ quãng đời còn lại sẽ tạo ra thêm được một tác phẩm như vậy nữa. Thời buổi này các nghệ nhân trẻ tuổi tầm từ 30 – 40 bạo dạn, ham giao lưu và học hỏi and có ý nghĩ đó nâng tầm không ít, bọn họ luôn luôn tìm tòi những góc nhìn mới của từng pho tượng, khai phá các nét người ta chưa thấy, xuất hiện thêm những khoảng không để người mê tượng đắm mình vào đó. Người đục tượng cũng là kẻ mê tượng, chính lẽ này mà nhiều thợ đã già mắt đã kém sau vài chục năm lăn lộn trong nghề cũng không thể nào quên được cái xúc cảm khi đc chính tay mình cầm đồ đục nên dù sức đã yếu tay đã run nhưng có muốn tự tay mình làm, đục không nhanh thậm chí có khi mất cả năm trời cho 1 pho tượng nhưng Dường như đó đã biến thành một trong những phần cuộc sống đời thường, trở thành niềm vui của tuổi già. Thế mới nói, một pho tuong go dep có khi là cả một tài sản, có khách trả cao người nghệ nhân nhiều khi cũng không nỡ bán đi, cứ để trong nhà ngày ngày ngắm thành quả để triển khai động lực, rồi bảo nó làm gì có giá, vô giá & cứ để vậy thôi. tượng quan công bằng gỗ của Phố Đồ Gỗ Nhưng kể cũng lạ, trong giới chơi tượng truyền tai nhau: “Tượng tìm người chứ người đâu tìm được tượng”. Người mới chơi sẽ nghĩ, mình chơi tượng mình tìm tượng gỗ mà mua chứ sao lại bảo tượng tìm mình. Nhưng “trót mê” rồi thì mới hiểu sự được. Người hữu duyên rước đc pho tượng đẹp rất có thể say sưa kể về bảo bối mà mình đang chiếm dụng, còn các anh chậm chân thỉ chỉ có cách ngồi im mà tiếc, bởi sẽ không còn bao giờ có lại đúng một pho tượng, dẫu vẫn đúng một tay đục & cùng một nguyên liệu gỗ. Thế cho nên mà đâu ai nói theo một cách khác trước điều gì, đâu ai biết trước được trong một lần tình cờ gì đấy mình sẽ chạm chán được pho tượng gỗ đẹp mà bấy lâu nay vẫn hằng tìm kiếm: tìm mà không thấy, không kiếm mà lại thấy rốt cuộc lại vẫn cứ là cái Duyên, cái Nợ với tuong go mà thôi. Ấn vào đây